Message:

Remove ads from this guestbook - starting at just EUR2,50
10:15am 12-17-2016
HỒ NGUYỄN
NHỚ CHỢ BÌNH DƯƠNG

Chợ Búng ngày xưa nhộn nhịp thay,
Bèo bì cá nướng trái cây xay.
Thịt bày trên sạp, rau từng bó,
Nam mặc quần xanh nữ áo dài.
Nắng xế cô hàng treo gánh vống,
Chiều tàn xe ngựa chạy như bay.
Bà con khách sớm tan phiên chợ,
Hớn hở về mau kịp cuối ngày.
Trần Đông Thành

HỌA: BÌNH NHÂM MỘT THUỞ

Bình Nhâm một thuở nhớ nhung thay,
Cá nướng bì nem nước trái xay.
Mắm hốc bánh tầm thèm thịt nướng,
Nữ sinh mắt thắm liếc mi dài.
Cô hàng bánh bún nhìn xinh xắn,
Bì chả giò nem hương thoãng bay.
Hớn hở em thèm nhai lép nhép,
Bước nhanh đến lớp học trong ngày.

HỒ NGUYỄN (Cali: 16-12-16)
10:13am 12-17-2016
Trần Anh
KHI NHẮP RƯỢU

Khi nhắp rượu tôi nhớ về chuyện cổ
Trong sử thi kỳ diệu phương Đông :
Lúc loài người còn trong buổi binh minh,
Thần với quỉ một hành tinh chung sống .
Nhưng thiện - ác làm sao gần gũi được !
Nén quỉ - thần từng buổi chiến tranh luôn...

Đánh dũng cảm mà thần thường bại trận ,
Vì quỉ kia có thầy quỉ tuyệt luân ,
Nắm trong tay phép cải tử hoàn sinh ...
Sau trận đánh quỉ hồi sinh đầy đủ...
Thần yếu thế xin cầu hoà , tính kế :
Kacna đây , chàng trai trẻ thông minh ,
Yêu chư thần như chính bản thân mình ,
Nên khéo léo,chàng giả thành quỉ dữ,
Tìm đến nơi thầy quỉ cầu xin :
"Đức độ lượng ! cho con làm đệ tử!
Nguyện suốt đời trọn giữ đạo tôn sư "!
.............................. .............................. .
Được chấp thuận ,lòng mừng như mở hội
Kacna đây, chí lớn sẽ thành thôi !
Tìm mọi cách học sao cho bằng được
Phép hoàn sinh mầu nhiệm , cứu thần linh...
Chàng đệ tử hàng ngày làm mọi thứ:
Từ chăn dê, bẻ củi,hái hoa...
Những mong sao chinh phục được lòng thầy...
Nhưng quái ác, sự đời thường ngang trái :
Thầy chưa thương mà con gái thầy yêu ...
Chàng trai trẻ chí cao còn giữ kín,
Nhưng đồng môn , bọn quỉ đã tình nghi...
Một buôi chiều , đồng vắng , chăn dê,
Chàng đã bị chúng hùa nhau xé xác !
Con gái thầy , trái tim tan nát ,
Quì bên cha , nước mắt dầm dề :
"Rủ lòng , cha cứu giúp con ,
Mất chàng , chẳng biết có còn con không ?"
Đắn đo ít hơn lòng thương con gái,
Thầy vung tay , niệm chú phép hoàn sinh...
Chàng sống lại , chăn dê , kiếm củi....
Nơi đồng xa, lũ quỉ lại hùa nhau,
Đập chàng chết , lần nầy nghiền nát nhuyễn ,
Rồi hoà tan trong nước biển mênh mông....
Để ai kia muốn cứu cũng hoài công !...
Cô gái khóc , khiến cha nàng lại cứu .
Chàng lại sống và lên rừng sâu thẳm,
Tìm hoa tươi về trao tặng người yêu...
Lũ quỉ đồng môn nhứt quyết phải liều :
Thiêu cháy chàng , thiêu rụi xác thành tro...
Tro như bụi hoà tan trong rượu tuyệt ,
Dâng tặng thầy , thầy uống , gật gù khen...
Cô gái khóc vì người yêu lại chết ,
Cầu xin cha : lần cuối rủ lòng thương !
"Số nó hết , con ơi ! đừng khóc nữa !
Đã hai lần cha cứu cũng hoài công !"
Nước mắt cạn,nàng bắt đầu nhịn đói,
Khiến lòng già đau nhói ở trong tim .
"Thôi , thôi được ! Cố vì con lần cuối !
Chờ chút thôi ! cha niệm chú hồi sinh..."
Trong phút chốc,thầy giật minh nghe tiếng
Trò Kacna từ trong bụng thầy kêu :
"Con đã sống,nhưng bây giờ ngộp quá !
Bụng thầy to mà con lại to hơn..."
Thầy chợt hiểu , bình rượu kia : thủ phạm !
Uống cạn rồi mới nông nổi nầy đây !
"Rượu quả thật như người xưa dạy :
Uống nó rồi phẩm hạnh xa bay ."
"Con gái bố , con ơi ! Có biết ?
Người yêu ra , bụng bố mổ đôi .
Con có nó , nghĩa là cha vĩnh biệt ..."
Cô gái khóc , kêu gào thảm thiết :
"Con thương cha mà cũng yêu chàng..."
Thầy nghĩ kỹ như đi vào trận đấu,
Khẻ gật đầu , số mệnh chắc là đây :
Trong tất cả , nó là người duy nhất
Giàu thông minh , học được phép hoàn sinh :
" Kacna hỡi! trong bụng ta nhớ kỹ
Phép hoàn sinh , ta dạy cho đây !...
Con ơi ! Tình nghĩa cao dày ,
Chui ra , vận dụng phép linh cứu thầy..."
Trong nháy mắt , bụng thầy xé toạc ...
Thần Kacna nhanh chóng bước ra ,
Phép linh học được dùng ngay,
Nhiệm mầu , kỳ diệu,cứu thầy hoàn sinh...
"Thầy dạy dỗ , ơn cao vời vợi,
Gọi bằng "cha" xứng đáng biết bao !
Bụng thầy , từ đó con ra,
Ví bằng nghĩa mẹ cao xa ngất trời !
Người yêu hỡi ! Người yêu ơi !
Cùng cha , cùng mẹ , sống đời anh em. ..
Yêu nhau chấm dứt từ đây,
Nghĩa kia sâu thẳm , tình nầy : anh-em."
Chào thầy , bịn rịn cùng em
Kacna chẳng quản đêm đen , trở về...

Thần từ đó bốn bề vững chắc
Trí thông minh cùng phép hoàn sinh.
Mạnh vô địch nên đẩy lui quỉ dữ
Lùi xa dần trong bóng tối âm u...
Rượu ngon đã hại quỉ tài,
Phép linh giờ chẳng trong tay một mình .
Chuyện xưa , lời dạy chí tình ,
Rượu ngon vừa nhắp , giật mình tỉnh ra....

TRẦN ANH
(Thân tặng những người uống rượu. Tháng 01/2016)
9:25am 12-16-2016
Trần Anh
LỜI HẸN TRƯỜNG DU

Về nhà , y hẹn : cuối mùa thu ,
Kết thúc an lành chuyến viễn du !
Mỹ quốc : bạn - trò vui họp mặt ,
Xứ phong : con cháu trọn tình thu !
Chia tay bè bạn , trò : rơi lệ !
Tiễn biệt ông - bà , cháu : ngậm ngùi !
Tay vẫy , nghẹn ngào - trời băng giá :
" Mùa xuân - hoa đẹp : tiếp trường du ...."

TRẦN ANH
( 16/12/2016 )
9:01am 12-16-2016
HM
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
Nhận được tin Anh NGUYỄN DUY HUYNH chồng của bạn KIM NÊN K9 đã mất ngày 15/12 tại Houston. Đại diện hội Ái hữu CHS tại VN và các bạn K8 xin thành kính phân ưu cùng bạn Kim Nên và gia đình
Trương Thị Huê Mỹ K8
9:43am 12-15-2016
Trần Anh
SỰ THẬT KHÓ GIẤU

Apolong thi thố với thần Păng ,
Đánh đàn ,thổi sáo , ngữa ngang tranh tài ...
Chủ khảo : Midas vào vai .
Păng thì thổi sáo tuyệt hay !
Sáo vừa cất tiếng , sầu ai não nùng !
Lướt qua tiếng bổng , tiếng trầm ,
Sáo reo tiếng gió , sáo gầm sóng xa !
Khi như giố thoảng bay qua ,
Khi dồn dập vội như là sóng xô !
Người nghe : muôn vạn tung hô !
Sáo kia vừa dứt , Apolong đàn :
Tiếng đàn khi nhặt , lúc khoan ,
Khi buồn , buồn lắm như tràng giang trôi !
Khi vui cao vút tận trời ,
Đi len lõi giữa lòng người , thúc vui !
Khi hùng bay bổng nghìn trùng ,
Giục bao tướng sĩ phá tung thành người !
Nghe đàn , hoa muốn trỗ bông ,
Quân reo thẳng tiến , tấn công quân thù !
Tiếng đàn lay chuyển tháng , giờ ...
Người nghe say đắm , ngẩn ngơ đất trời !
Đàn thần tuyệt diệu ! Ai ngờ ? :
Ông vua Midas cực giàu , tuyệt ngu !
Đàn thần chẳng chấm , u mê sáo thần !
Từ từ vua tiến đến gần ,
Trao cho Păng nhận chiếc vòng trường xuân (1) ...
x
x. x
Chủ khảo chấm , làm sao đổi được ! ?
Apolong thần ngược tóc , tức điên :
Tai vua , thần nắm kéo liền ,
Chỉ trong phút chốc : tai kia tai lừa !
Vua cúi mặt muốn quên hổ thẹn ,
Chiếc mũ cao giấu nhẹm tai lừa ! ...
Giấu ai đó , chứ chưa giấu được :
Bác cạo râu , hớt tóc từ xưa ! ...
Giọng gằn , mắt liếc , tiền đưa ,
Vua rằng : " Bác hứa như chưa thấy gì !
Đồn ra ai rõ tai nầy ,
Đầu kia ta chém , phanh thây tan tành ..."
Lệnh vua bác rõ rành rành ,
Nhưng lòng lại muốn " ầm ầm " tuôn mưa :
" Midas có 2 tai lừa ! " ...
Không nói được ! bụng sao cuồn cuộn ?
Đứng , đi , ngồi ...chẳng muốn , chẳng không....
Suốt ngày văng vẳng trong lòng :
" Tai vua Midas dài , lông : tai lừa ! "....
x
x. x
Cắt tóc giỏi , thông minh thừa !
Bác tìm đồng rộng mà thưa dân làng ,
Đào sâu một hố ngút ngàn !
Nhìn quanh ,người vắng , hố vang tiếng gào :
" Ai kia có thấy không nào ?
Ông vua Midas : ghê sao ! tai lừa !"...
Kêu xong , lấp hố , quay về :
Đường xa , bụng nhẹ , bốn bề lâng lâng ...
x
x. x
Lâu sau , trên hố mọc rừng !
Rừng bao nhiêu sậy đón từng gió qua ,
Thay cho tiếng gió " rì rào"...
Tiếng kể mồn một , ồn ào vang tai :
" Xưa kia , Midas giàu thay !
Nhưng vì ngốc quá , hoá hai tai lừa !..."
x
x. x
Cho hay : sự thật từ xưa ,
Giấu sâu dưới hố , cũng thừa bay xa !...

TRẦN ANH
( phỏng theo thần thoại Hy lạp )

(1) vòng trường xuân : vòng đeo cho người chiến thắng lớn
3:12pm 12-13-2016
HTH
LÁ DIÊU BÔNG

Anh mãi đi tìm lá diêu bông
Mới hay chiếc lá đó không còn
Em đã theo chồng rời xa xứ
Anh còn ở lại với tình thư
Chiếc lá anh tìm không có thật
Anh buồn anh nhớ lá diêu bông
Nỗi buồn bổng đến anh mới hiểu
Chiều về lẽ bóng nhớ ngày qua
9:37am 12-13-2016
Trần Anh
HOA TRÀ

Hoa trà đã nở trước nhà ,
Một bông duy nhất , mượt mà , nguyên trinh .
Nhuỵ vàng , cánh trắng thật xinh ,
Xoe tròn đều đặn , sắc lung linh trời ! ...
Nhưng buồn : hoa đẹp tuyệt vời ,
Chẳng mùi hương thoảng , một đời cô đơn !
Bướm , ong chẳng giận , chẳng hờn ,
Không hương : ong , bướm không vờn lượn quanh ...
Hồng kia gai nhọn đầy mình ,
Mà mùi hương thoảng : ong rình , bướm vây !...
Phận trà quả thật buồn thay !
Mùi hương chẳng có , trách ai bây giờ ?! ...

TRẦN ANH
(13/12/2016 )
9:23am 12-13-2016
Phan Trần
ĐÊM TRĂNG QUỲNH NỞ

Vọng nguyệt quỳnh hoa bạch đóa khai,
Thiên hương hữu xạ mãn đình lai.
Trùng phùng tri kỷ lưu song ngoại.
Phất bút thi vinh hữu sắc tài .
Thì thầm thổn thức cùng ai
Trải lòng sâu cạn đêm dài giá băng
Nửa đêm quỳnh nở ngắm bên trăng,
Ngây ngất lòng ai sánh được bằng
Theo gió tỏa hương tình thế sự,
Thả hồn vào mộng ý thi văn.
Nhụy vàng e ấp chờ sương giáng.
Cánh trắng thẹn thùng mở lối săn.
Quyến rủ bên vườn đầy ngưỡng mộ,
Thanh cao trân quý đẹp bao hằng./.
Phantran
9:15am 12-13-2016
Trần Anh
ĐỌC THƠ KHÔNG HIỂU , ĐÀNH HOẠ VẬY

Thơ đọc vừa xong , viết mấy hàng ,
Làm sao hiểu được " vắng đài trang " ?
" Nhớ ai lái khóc " là sao nhỉ ?
Tưởng kẻ đưa đường lạc lối ngang !
" Nâng chén dã quỳ " : tra tự điển ,
" Nhấp môi thiên lý" : lục thư trang !
Truy tìm khắp chốn nào đâu thấy ?..
" Thơ độc" ! làm ơn chú mấy hàng ! ...

TRẦN ANH
( 13/12/2016 )
9:14am 12-13-2016
Trần Anh
LÀM QUAN NHỎ

Làm quan nhỏ cũng mưa dồn , sóng vỗ ,
Cạnh tranh nhau mọi chỗ với đồng liêu !
Chẳng còn đâu nắng sớm lẫn mưa chiều ,
Vui với vợ , con thơ cùng bè bạn !...
Làm quan nhỏ , quá nhiều khi chán nản ,
Cấp trên ta : hàng vạn kẻ khù khờ ,
Điều khiển ta bằng lệnh thật ngu ngơ ,
Ta vẫn phải hững hờ mà thực hiện !...
Làm quan nhỏ , lắm cấp trên điều khiển ,
Bằng giấy tờ hay lệnh miệng cũng làm theo ...
Lúc thành công , quan lớn vỗ tay reo ,
Khi thất bại : bị phạt " hèo " hay " gậy " !
Quan nhỏ , chí cao : thường thất bại ,
Có nhiều khi bại hoại cả thanh danh !
Nhất là tài mà chẳng chịu " ngoan " , " lành " ,
Cứ mơ mộng thanh danh và lý tưởng ...
Quan nhỏ đó nhìn quan to ngất ngưởng ,
Bụng cũng to , ăn mãi tưởng không no ,
Của biếu xén không cho là " mất chức " !...
Xưa sử sách vẫn thường hay gán ghép :
Chữ " quan " kèm "tham " thành tiếng kép ,
Hễ làm "quan " tự khắc phải " tham " thôi !
Nghe chữ đó , quan giận sôi sùng sục :
" Kẻ nào nói , tống nó ngay vào ngục ,
Mạ nhục người , tù rục : dám trêu quan ! "...
x
x. x
" Làm quan hay trở về làng ? "
Bâng khuâng ta chọn đôi đang "tréo ngoe " !
Một đàng nghèo , lại khoẻ re ,
Đàng kia : chức nhỏ , " trên đe , dưới chày " ...
Vẳng nghe Bành Trạch ( 1 ) bên tai :
" Quy khứ lai từ , quy khứ lai " (2) ...

TRẦN ANH
( 11/12/2016 )
(1) Bành Trạch tức Đào Tiềm , người thời Đông Tấn ( Trung hoa ), khi làm huyện lệnh ở Bành Trạch được người đời gọi là Đào Bành Trạch .Ông làm quan ở đây được hơn 80 ngày . Nhân cuối năm , quận phái viên đốc bưu tới huyện , nha lại khuyên ông chỉnh đốn y phục ra đón , ông than : " Ta lại có thể vì 5 đấu gạo mà phải chịu còng lưng , vòng tay thờ bọn tiểu nhân trong xóm nầy ư ! " . Ngay hôm ấy , ông viết bài : " Quy khứ lai từ " ( Lời bày tỏ việc trở về ) nổi tiếng , rồi trả ấn , bỏ quan mà về !
(2) Tạm dịch : Trỏ về , thôi hãy về đi !
9:13am 12-13-2016
Trần Anh
8x3=23

Nhan Uyên , quan nhỏ , đi làm ,
Giữa đường , tiệm vải : tiếng ồn , người xem .
Đầu đuôi đã rõ thiệt hơn :
Người mua lớn tiếng : " 8 nhơn 3 là :
Hai mươi ba chẵn , không thừa ! "
Bảo " sai " , người bán miệng cười mỉa mai:
" Toán nhơn , ông thật đại tài !
8 x 3 , hai mươi bốn , trả đây đủ tiền ! "
Nhan Uyên lễ phép , nói xen :
" 8 x 3 , hai mươi bốn , đúng tiền , đó ông ! "
Người mua tỏ rõ bất đồng :
" Ngươi mà biết tính , ta đây nghi ngờ ?
Đi tìm Không Tử mà nhờ ,
Thầy mà phán quyết : nghi ngờ xua tan ! "
Nhan Uyên đồng ý : " sẵn sàng " ;
" Nếu tôi nói đúng , ông mang tội gì ? "
- "Đầu ta , ngươi hãy lấy đi !
Nhược bằng ta đúng , lấy gì của ngươi ? "
- "Thầy ta , Không Tử : trí trời ,
Bảo rằng ngươi đúng , ta thời " từ quan " !
.............................. ....,,,,...................... ......
Tới nhà , Khổng Tử hỏi han :
Ngọn ngành đâu đó , đường hoàng phán ngay :
" Nhan Uyên , trò đã nói sai !
Mũ quan , con hãy trao tay cho người ! "...
Uyên buồn , nhà cũ , tìm lui ,
Lòng đầy thắc mắc ; ngậm ngùi thầy thương !
Dặn trò : " về , lúc giữa đường ,
Mưa giông , chớ nấp , ẩn mình cây cao !
Sát nhân , chưa rõ người nào ,
Thì đừng động thủ : tội cao tày đình ! "
Đường về : vạn dặm , một mình ,
Mưa giông đâu bỗng thình lình nổi lên !
Chớp giật , sấm sét vang rền !
Cổ thụ định nấp ... ,không quên lời thầy ...
Cho nên cây lớn , tránh xa ...
Sét đâu bỗng đánh : cây to tan tành !
Khuya về , sợ động : lặng thinh ,
Lưỡi gươm nhọn hoắt , cạy bung chốt phòng :
Tối mò , tay chạm 2 thân ,
Hình như âu yếm , nằm gần bên nhau !
Vuốt gươm nhanh tuột khỏi bao ,
Bỗng dưng sực nhớ lời nào thầy khuyên !
Tức thời : tay khựng lại liền ,
Lửa đâu ? nhanh chóng , đèn dầu đốt lên !
Trong ánh sáng đèn mờ leo lét ,
Em gái mình nằm sát vợ yêu !
Tra gươm , Uyên nghĩ ngợi nhiều :
Thầy thương đã dặn 2 điều , đúng 2 !
Còn điều thầy bảo mình sai ,
Chắc là thây định " giấu bài " gì đây ?!...
Nhà thầy , Uyên đến lạy thầy :
"Hai điều thầy dặn , mạng nầy thoát nguy ! "
Khổng Tử : tay đỡ Nhan Uyên :
"Xử phân , thầy biết con phiền thầy " ngông " !
Nhưng mà con có biết không ?
Nếu cho con đúng : mạng vong một người !
Cho nên phải biết sự đời :
Chữ " nhân " kia nặng hơn 10 chức quan !
Mũ quan con ném giữa đàng ,
Anh kia : mạng sống , niết bàn : con lên ! "
Nghe thầy , lòng thấy nhẹ tênh ,
Phận trò , Uyên trọn : mãi bên cạnh thầy !

TRẦN ANH
1:11pm 12-12-2016
Phan Trần
TAN VÀNG
Đông đến ngưng rơi xác lá vàng,
Trơ cành khô gãy vắng đài trang.
Nhớ ai lái khóc nhầm đưa đón,
Tìm dấu thuyền yêu lỡ bước sang.
Nâng chén dã quỳ say dưới núi,
Nhấp môi thiên lý ngủ trên giàn.
Còn đâu duyên dáng thân ngà ngọc
Tan vỡ tình ta gió gọi vang….
Thudaumot, le 10.12.2014
Phantran

***************
GIẤC KÊ VÀNG
Ngưng thơ mua số kiếm thoi vàng!
Vì thấy tin đài viết mấy trang..
Phút chốc giàu to đi xế xịn,
Thoáng thành sang quí ở nhà sang.
Cháu con ghé lại cho không hết,
Bạn hữu thăm qua uống thả giàn.
Ngẩng mặt vênh râu hách thấy ghét,
Giật mình cá cháy vợ kêu vang!
Hoành Trần
10/12/16
**************
Họa TỈNH MỘNG
Thế giới ngưng sôi sục giá vàng
Gặp thời vải thiếu ngắn y trang
Đầy vơi sông đập tràn mưa cuốn
Tung tóe bờ đường ngập nước sang
Chẳng biết bao rừng hoa rụng cánh
Còn đâu một hủ mắm treo giàn
Cơn mơ lãng đãng vườn hoang múa
Cử gậy tung hoành tiếng vọng vang
Nha Trang,10.12.2016
Võ Sĩ Quý
9:52am 12-11-2016
Trần Anh
ĐẾN VÀ RỜI XỨ PHONG

Khi tôi đến , nho rừng chưa trỗ ,
Lúc tôi về , phong : lá đổ , cành trơ !
Khi tôi đến , trời nắng vàng mùa hạ ,
Lúc tôi về , trắng xoá : tuyết thu rơi !...
x
x. x
Khi tôi đến , rừng xanh nắng chói ,
Lúc tôi về , rừng hói , tả tơi !
Khi tôi đến , thu vàng chưa tới ,
Lúc tôi về , gió mới đuổi thu đi ...
x
x. x
Đông về chia cách , biệt ly :
Quê hương trở lại , bước đi ngập ngừng ...
Chia tay , nước mắt rưng rưng ,
Cháu , con ở lại... nghìn trùng nhớ nhung !...

TRẦN ANH
( tháng 11/2016 - Canada )
9:51am 12-11-2016
Trần Anh
MAY ÁO CHO QUAN

Quan lớn đặt may chiếc áo dài ,
Thợ may ngắm nghía , hỏi ngay quan rằng :
- " Áo nầy , quan mặc , tiếp ai ?
Thượng khách hay là kẻ dưới tay ? "
- " Ngươi hỏi ta chuyện lạ thay !
Tiếp ai , cũng mặc áo dài : tốt thôi !
- " Quan nói nghe sao chẳng thức thời !
Mặt quan vừa thấy , mắt tôi tỏ tường :

Khi quan mà tiếp người thường :
Vểnh râu , nghểnh mặt , áo trườn nghênh ngông ,
Vạt trước ngắn, vạt sau thòng ,
Nhìn xem hai vạt , chẳng đồng ngang nhau !
Khi mà quan tiếp cấp cao ,
Lưng khom , đầu mọp : sau cao , trước chùng ,
Hai vạt cũng chẳng ngang bằng ,
Nhìn qua lại trách, vụng : thằng thợ may !
Bây giờ , biết rõ tiếp ai ,
Tôi đây , chắc chắn sẽ may thật vừa ! "
Ậm ừ lên tiếng ...quan " ừa " ,
" May nhanh hai kiểu áo vừa cả hai ,
Chừng nào tao muốn tiếp ai ,
Thì tuỳ cao , thấp , tao thay áo nào ! "

TRẦN ANH
( phỏng theo ngụ ngôn VN )
9:05am 12-11-2016
Trần Anh
CÂU TRẢ LỜI CỦA MARK TWAIN

Trong bữa tiệc , Mark Twain (1) ngồi đối diện
Một cô nàng xinh đẹp , kiêu sa ,
Ga lăng , lịch sự , ông chào :
-" Chào cô gái đẹp , xinh sao ! "
-" Rất tiếc , tôi đây chẳng cách nào ,
Tặng ông lời đẹp , để chào lại ông ! "
-" Không sao ! có thể cô làm giống tôi :
Thốt một lời nói dối , được thôi ! "

TRẦN ANH

(1) nhà văn khôi hài , tiểu thuyết gia , nhà diễn thuyết nổi tiếng của Mỹ ( 1835-1910 )
Messages: 91 until 105 of 1111.
Number of pages: 75
Newer4 5 6 [7] 8 9 10Older