Message:

Remove ads from this guestbook - starting at just EUR2,50
1:32pm 02-19-2017
Trần Anh
LÝ LUẬN của NGUYỄN TỊCH

Nguyễn Tịch đời Tống : hoạt kê ,
Lý luận cũng giỏi , tứ bề lãng du ...
Đường rừng thường lấy xe đi ,
Cùng đường : dừng lại , trở lui , khóc ròng ...

Lúc làm Đại tướng trung lang ,
Có người giết mẹ , lại quan báo về ...
Nguyễn Tịch bảo : " Giết cha được , cớ chi giết mẹ ?! "
Trả lời đó làm người nghe bất mãn !
Tư Mã Ý cạnh bên cật vấn :
" Giết cha : cực kỳ là ác độc !
Cớ làm sao nói " được ", hỡi quan to ? "

Ôn tồn , Nguyễn Tịch lời ra :
" Cầm thú biết mẹ , quên cha ,
Giết cha : sánh ngang loài cầm thú !
Giết mẹ : so với loài cầm thú , kém xa ! ..."

Lý luận Nguyễn Tịch lạ tai !
Độc nhất vô nhị , xưa nay chưa từng ...

TRẦN ANH
( 16/01/2017 )
9:49am 02-19-2017
Trần Anh
ÔNG GIÀ ĐÃ THẮNG

Ông già đứng ngắm cành cây
Sum sê bao lá phủ đầy mái hiên...
Bắc thang ông định leo lên,
Cưa cành cây đứt, mái hiên an toàn...
Nấc thang thứ nhất: chân run,
Xuống thang, ông ngắm...ung dung đi tìm:
Sào dài cột chắc cưa vào,
Chân bám chặt đất, miệt mài ông cưa:
Cành cây lên xuống đu đưa,
Ông cưa liên tục: kéo vừa, kéo sâu...
Mạt cưa như bụi phủ đầu,
Lưỡi cưa bén ngót ăn sâu vào cành...
Mỏi tay, mỏi cổ, mỏi chân...
Dừng lại: ông nghỉ, bắt đầu làm thơ...

Trời chiều, gió mát, thảnh thơi,
Ra sân, ông tiếp kéo cưa từ từ..
Mạt cưa - hạt bụi rơi rơi...
Ông cưa kiên nhẫn sự đời oái oăm...
Kia rồi: vang động tiếng "rầm"!
Cành cây đã rụng, an toàn mái hiên...

Cành cây như thế có nhiều,
Gây ra bao nỗi ưu phiền trần gian...
Hãy cưa! đừng có thở than,
Kiên nhẫn, bền bỉ: lửa- vàng thử nhau....

Trời chiều gió mát trên cao,
Lá cây xao động, dạt dào niềm vui...

TRẦN ANH
(18/02/2017)
7:12pm 02-18-2017
HTH
Chiều Xuân

Nắng chiều rơi rụng nơi bến cũ
Hoa chờ thuyền đợi bóng người xưa
Bóng ai còn đó soi bóng nước
Xuân về... Bến cũ vẫn còn đây
11:25am 02-18-2017
Đỗ Mỹ Loan
Hoàng Hôn Gọi Nắng

Hình như ngày đã úa tàn
Lưa thưa mấy sợi nắng vàng mỏng manh

Loanh quanh rồi lại loanh quanh
Hồn thơ ủ rũ bên mành thở than

Thôi đừng nước mắt tuôn tràn
Đừng gieo cay đắng ngổn ngang tấc lòng

Hết cơn buốt giá mùa đông
Nàng xuân rực rỡ điểm hồng mắt môi

Với tay níu mảng tơ trời
Bóng chiều chậm lại… sáng ngời niềm tin

Vẫn còn đâu đó ân tình
Cùng nhau chia sẻ gập ghềnh lối qua

Vần câu đằm thắm mượt mà
Hoàng hôn gọi nắng thiết tha cuối ngày
11:04am 02-18-2017
Trần Anh
QUẠT MỘ CHỒNG

Trang Tử khen người đàn bà giữ "tín" (1)
Quạt mộ chồng mau ráo để vui duyên
Cùng trai tơ vào cuộc tình mới đến...
Vì với chồng , xưa kia nàng đã hứa:
"Nếu chàng chết, mộ khô, nàng đi bước nữa!"
Vợ Trang Tử nghe xong cười khi dễ:
"Bà goá kia chung thuỷ chẳng là bao!"..

Bỗng: Trang Tử, không hiểu sao lâm bệnh?
Ông dặn vợ nhớ làm y lệnh:
"Khi ta chết, nàng chẳng nên chôn vội..."
Thế là hết! ông trút hơi thở cuối...
Bà vợ khóc vô cùng thảm thiết,
Bên hòm chồng da diết suốt 5 canh...

Trang Tử chết đúng 1 tuần sau đó:
Chàng thư sinh bỗng từ đâu lại đến,
Chịu tang thầy, xin ngủ lại vài đêm...
Chàng trẻ đẹp, ánh trăng thêm đẹp nữa...
Khiến bà Trang tim ngữa, lòng nghiêng,
Tang chồng bà đã bỏ quên,
Quẩn quanh bà vẫn cứ thèm chàng yêu!

Bỗng chàng thảm thiết kêu đau:
-"Bụng nầy lại trở chứng nào năm xưa,
Bệnh độc, chỉ có óc người là thuốc chữa,
Ví bằng không, anh bị loại khỏi cõi trần...
Bà Trang đau xót, bần thần,
Mặt mày thất sắc dịu lời: "Thưa anh!
Óc người mới chết 10 hôm,
Liệu còn dùng được trị xong bệnh nầy?"
Thư sinh nhè nhẹ gật đầu....
Bà Trang: tay búa, tay dao đến hòm...

Ba búa, hòm chồng vỡ tung,
Trong hòm, Trang Tử cười vang: "làm gì?"
Bà Trang mặt nặng như chì:
-" Thưa chàng, đêm khuya sao có tiếng chi trong hòm?
Phá hòm để cứu lấy chồng ,
Cũng may kịp lúc, kẻo không còn chàng!..."
Trang Tử lời tiếp, cười vang:
- " Thư sinh, chàng ấy rõ ràng còn đây,
Bà đừng miệng lưỡi chối quanh..."
Lắc mình, Trang Tử hiện hình thư sinh...

Bà Trang giờ rõ sự tình,
Chồng bà hoá phép thử lòng thuỷ chung.
Xấu hổ lên đến tận cùng,
Thắt cổ bà chết, thẹn thùng vọng xa...

Gõ bồn Trang Tử vang ca:
"Sinh tiền cá cá thuyết ái ân,
Tử hậu nhân nhân dục phiến văn...
Hoạ hổ, hoạ bì nan hoạ cốt,
Tri nhân tri diện bất tri tâm..." (2)

TRẦN ANH
(1) Tín : lòng tin, lời hứa .
(2) Tạm dịch :
Còn sống bên tai lời ân ái,
Chết đi mồ quạt để khô mau...
Vẽ da hỗ: dễ, xương vẽ khó,
Biết người, biết mặt, lòng không rõ....
10:58am 02-18-2017
Trần Anh
QUÀ TẾT
Quà Tết nhà nhà sắm sửa xong !
Gói về quê vợ , gói quê chồng ...
Bánh ngon , kẹo ngọt thơm mùi NGHĨA ,
Nước yến , rượu vang đậm sắc TÌNH !
Giấy kiếng trắng trong đùm chữ "PHÚC "
Vải nơ xanh biếc thắt TÌNH trong !
Quà kia vô giá ! ai không biết ! :
Con cháu lòng nầy nhớ TỔ TÔNG !

TRẦN ANH
10:40am 01-21-2017
Trần Anh
XUÂN ĐÁO

Quang minh nhật tảo địa thông thiên,
Xuân sắc mãn viên, Đinh Dậu niên.
Bích diệp, thanh vân đông xúc phong,
Hoàng mai, yến tử hứng xuân tình...
Bạch vân, đê đầu: hoài phụ mẫu,
Thanh thảo túc trì tưởng cố hương!..
Hốt kiến bạch đầu: lăng kính chiếu,
Tâm mang nhiên lệ truỵ phù sinh ! ..

TRẦN ANH
(21/01/2017)
Tác giả tạm dịch:
XUÂN ĐẾN
Sáng sớm rạng ngời, trời đất thông,
Sắc xuân đầy đủ, Đinh Dậu sang...
Mây xanh, lá biếc, đông giục gió,
Chim én, mai vàng: cảm hứng xuân...
Mây trắng, cúi đầu, cha mẹ: nhớ!
Cỏ xanh, chậm bước, ngỡ quê xưa!...
Bỗng nhìn đầu bạc qua lăng kính,
Lòng đã rối bời, khóc nhân sinh!..
10:02am 01-20-2017
Trần Anh
TỐNG TÁO CÔNG

Kim nhật, phàm trần tống táo công:
Hoàn thiên, thượng tấu sự: nhân gian...
Lộ phi, mã tẩu, lý ngư dũng,
Trường sớ mãn viên, cung kính thông...
Bạc ác trần gian: trù trướng, thán!
Gian tà thế tục: diệt tiêu, nan!
Ngọc Hoàng thâm hận nhân tâm ác,
Trừng trị hà nhân đạo đức: vong...

TRẦN ANH
(23 tháng chạp, năm Bính Thân)
Tác giả tạm dịch:
ĐƯA ÔNG TÁO
Hôm nay hạ giới đưa Ông Táo:
Về với Thiên Đình tấu sự tình ...
Cò bay, ngựa chạy, cá chép vọt...
Sớ dài, đây đủ, kính cẩn trình..
Bạc ác cõi trần: buồn, than thở,
Gian tà phàm tục khó trừ tiêu!...
Ngọc Hoàng giận lắm lòng người ác!
Trừng trị kẻ nào đạo đức: quên...
9:47am 01-19-2017
Trần Anh
SÚNG TÍM AO NHÀ

Mặt hồ tím ngát 4 bông vươn,
Súng tím ai ơi! đẹp lạ thường!
Rực rỡ cánh hoa màu quý tộc,(1)
Vàng hồng nhuỵ súng sắc hoàng cung!(2)
Mặt nước: lá sen chen lá súng,
Lưng trời: mây nổi lẫn mây trôi ...
Nhẹ tay vớt bớt bèo trong nước,
Vớt được mùi hương súng vấn vương ...

TRẦN ANH
(18/01/2017)
(1) Xưa nay, ở phương Tây màu tím tượng trưng cho hoàng gia và quý tộc.
Một đạo luật của nước Anh thời xưa quy định: chỉ người có gốc gác hoàng tộc mới được mặc trang phục màu tím.
(2) Văn hoá Ai cập và Trung hoa xem màu vàng là màu dành cho hoàng gia và tôn giáo .
4:55pm 01-18-2017
Trần Anh
SÔNG BÌNH DƯƠNG BUỔI SÁNG

Bờ xanh tiếp giáp nước xanh trong,
Một chiếc xà lan lội giữa dòng...
Mặt nước phẳng phiu vài gợn sóng,
Xuôi dòng phiêu bạc: lục bình xanh...
Bên sông thấp thoáng nhà ẩn hiện,
Bình Mỹ kề bên: phố thấp - cao !
Cò trắng sáng nay sao chẳng thấy !
Chỉ thấy áo hồng người sang sông...
Phà chở đón đưa đầy ắp khách,
Dọc bờ lác đác lưới giăng câu ...
Bờ bên chuẩn bị đưa Ông Táo,
Nhộn nhịp khách hàng đến Hiệp Hưng:
Hàng mã, tiền vàng , ôi! đủ kiểu...
Gửi về âm phủ: đốt, đìu hiu...

Nắng lên, ánh nắng chiếu xiêng,
Ấm lên, xuân đến, Bình Dương rộn ràng !...

TRẦN ANH
(18/01/2017)
9:33am 01-18-2017
Trần Anh
CÁNH CỬA KHÔNG BAO GIỜ KHOÁ

Có cô gái trẻ chán sống chung
Trong gia đình nề nếp nho phong:
-"Nó khuôn phép không sao chịu nổi!
Con không muốn tin ông trời ba mẹ!
Con đi đây, mặc kệ, con đi đây! "
Thế là, đơn độc, bỏ nhà cô đi...

Chẳng bao lâu, cô bị bỏ rơi,
Với cô, đời nói lời từ chối!...
Thật bối rối, không có việc làm!...
Thây kệ, làm gái đứng đường nuôi thân!
Đem hình hài ra bán chác, đổi trao ...

Từ từ...năm tháng trôi qua...
Cha cô đã mất, mẹ cô đã già !
Cuộc sống cô: ngày mỗi ngày sa đoạ...
Với gia đình, cô bặt hơi tăm...

Bà mẹ nghe đồn, đi khắp tìm con:
Bà đến mọi nơi cứu trợ,
Với lời khẩn cầu thật giản đơn:
"Cho tôi chưng tấm hình nầy, làm ơn!..."
Tấm hình bà mẹ tóc muối tiêu,
Đang mỉm cười với lời dịu ngọt:
"Mẹ vẫn yêu! hãy về nhà! con gái nhỏ!..."

Tháng tháng trôi qua, không điều gì xảy ra.
Rồi một ngày, cô gái đến nhà cứu trợ,
Nhận những bữa ăn cứu đói!
Lời giáo huấn, cô không màng tới,
Mắt lơ đễnh nhìn những tờ thông báo...
Chợt thấy tấm hình và tự hỏi:
"Có phải mẹ mình đây không nhỉ?"

Không lòng dạ nào chờ đến phiên phát chẩn,
Cô đứng lên, ra nhìn tấm ảnh:
"Mẹ vẫn yêu, hãy về nhà! con gái nhỏ!"
Trước tấm ảnh: tiếng khóc cô nức nở....

Trời đã tối, nhưng mà...cô đi bộ,
Về đến nhà, trời sáng tỏ ra...
Cô khép nép, sợ, nói sao đây?
Khẻ gõ cửa, cửa kia ...không khoá...
Cô thầm nghĩ: đêm qua, trộm vào nhà...
Cô đến bên buồng ngủ mẹ già:
Chúa vẫn ban giấc ngủ cho bà...
Lay mẹ dậy, cô gái: lệ sa...!
- "Mẹ ơi, con đây! đã về nhà."
Đôi mắt mình, bà mẹ không tin...
Lau nước mắt, họ ôm nhau chặt cứng!
- "Mẹ ạ! con lo trộm vì nhà không khoá!"...

Thật dịu dàng, lời bà mẹ đáp:
- "Không phải thế, con ơi! không phải thế!
Từ lúc con đi, cửa nhà mình chưa hề khoá!
Để chờ con bất cứ lúc nào về..
Bởi vì, con yêu, như lời của Coper :
Khi con còn thơ,
Cách ta một đường tơ,
Ta đắp chăn cho con.
Nhưng khi con đã khôn,
Vuột khỏi tầm tay ta,
Ta chắp cả 2 tay,
Che đắp cho con
với lời nguyện cầu..."

TRẦN ANH ( 17/01/2017 )
(phỏng theo: Cánh cửa không bao giờ khoá.
Robert Strand )
12:23pm 01-17-2017
Trần Anh
THẦY TRÒ CŨ GẶP NHAU

" Tương kiến thời nan , biệt diệc nan " ...(1)
Chia tay quả thật khó vô vàn !
Thầy xưa biền biệt bao năm ,
Mới vừa gặp lại : chuyện gần , chuyện xa ...
Chuyện buồn : hạt lệ trộm sa !
Chuyện vui : giọng nói đậm đà vươn lên ...

Thầy tôi đó , tuổi già xâm chiếm ,
Mái tóc đen đã biến bạc phơ ...
Lo toan , sức yếu ...bến bờ vô biên...
Thầy tôi đó , vẫn hiền muôn thuở ,
Nụ cười tươi rạng rỡ trên môi ...
Nụ cười thách thức cuộc đời !
Dáng đi chầm chậm , thảnh thơi quên phiền ...
Thầy tôi đó , dáng ông tiên !
Thong dong thì có , của tiền nhẹ lưng ...

Chia tay , nước mắt rưng rưng ..
Gặp nhau đã khó , lòng mừng , khó xa ... :
" Tương kiến thời nan , biệt diệc nan ..."

TRẦN ANH - 17/01/2017
( thay học trò , tặng bạn tôi : GS Nguyễn Thuận Nhờ )

(1) Thơ Lý Thương Ẩn , thời vãn Đường , tạm dịch :
" Gặp nhau khó , chia tay càng khó ! "
11:03am 01-17-2017
Trần Anh
KHỔ QUA TỰ BẠCH (1)

Khổ qua tuy đắng thế mà ngon !
Dư vị , nuốt lâu vẫn hãy còn ....
Đám giỗ , nhà nhà luôn chẳng thiếu :
Nồi hầm " mướp đắng " (2) , thịt kho tàu .
Tết về , quả ấy thường lên giá !
Thường nhựt , trái kia bán vẫn cao ...
Ai bảo khổ qua là phận khó ,
Buồn thay ! chưa hiểu quả thanh tao ! ...

TRẦN ANH
(17/01/2017 )
(1) Trái khổ qua tự bày tỏ mình .
(2) "Khổ qua" là tên bằng chữ Hán .
" Mướp đắng" là tên bằng chữ Việt .
8:51pm 01-16-2017
HTH
Khổ qua

Thân nghèo nên mang tiếng khổ qua
Khổ quá hay than phận tui nghèo
Vật chất không nhiều nhưng tình có
Gửi lên facbook mấy câu thơ
Khổ qua tuy đắng nhưng ăn mát
Thơ quèn cũng được có người xem
Lâu lâu cũng có người hay trách
Thơ gì mà chẵng có đầu đuôi
Thôi thì cam phận qua đành khổ
Kho với xì dầu dễ lùa cơm
Thơm thảo bạn hiền từ khắp nẽo
Rủ mình đi nhậu giết thời gian
Tối về bụng đói chui xuống bếp
Cơm nguội còn đây với khổ qua
17.01.2015
11:22am 01-16-2017
Trần Anh
THẤT BẠI

Khi cần giúp đỡ để hoàn thành " vai " mẹ ,
Tôi lại nhớ đến bà và người đẻ ra tôi :
Những người đã trồng tôi , làm đâm chồi trí tuệ ...
Trí tuệ đó như vườn cây bí mật ,
Vẫn trỗ hoa ngay những ngày rét buốt !...

Vào một ngày vô cùng đen tối !
Về nhà nhận giấy báo lần 2 :
" Đòi tiền điện " và 3 con rầu rĩ ...
Đứa lớn nhất buồn thiu : tóc cắt bị hư ,
Đứa thứ 2 : mặt sầu rũ rượi :
- " Con thất bại rồi , môn tập đọc ,
Đã vấp khi đọc từ " sợ hãi "...
Con gái út buồn vì không trôi chảy ,
Bởi rúc rích cười khi đọc , bị cô la !...

- " Thôi được , hôm nay mình gặp ngày thất bại !
Hãy ăn mừng ngày ấy , các con ơi ! "
Ngạc nhiên đến mức quên buồn ,
Lũ trẻ trố mắt , ngớ người nhìn tôi !...
- " Cố và ngoại vẫn thường bảo mẹ :
Ta học được nhiều ở " thất bại " hơn " thành công " .
Một viên đá bị nhiều khuấy động ,
Càng đi xa , càng vang vọng cao hơn ! ...
Đến ngay nhà hàng McDonalds ,
Để mừng thất bại lần đầu hôm nay ! "

Hãy nhớ lời Will Arthur Ward :
" Thất bại chỉ là sự chậm lại ,
Không phải là chiến bại ,
Thất bại chỉ là đường vòng ,
không phải là ngõ cụt ! "

TRẦN ANH - 16/01/2017 .
( phỏng theo " Ngày thất bại xui xẻo "
của Towse Robert )
Messages: 31 until 45 of 1117.
Number of pages: 75
Newer1 2 [3] 4 5 6 7Older